Sao làm gì tắt mắt mà phải đóng cửa phòng hả con? Muốn tự kỷ à?
Đùa chứ, mỗi lần ngắm ảnh tụi bạn post lên Face khoe phòng riêng mà tớ thấy GATO ứ chịu được. Phòng của chúng nó cá tính kinh dị, ton sur ton, mà lại còn toàn đồ xịn. Con bạn thân của tớ mới vác về cả một bộ Minion bằng bông, bày la liệt trên giường vì hiện tại nó đang cuồng "Kẻ cắp mặt trăng". Thế nào mấy hôm nữa có cái gì khác hot hot, nó lại cũng có một bộ sưu tập mới cho xem. Ngắm phòng chúng nó mà nhìn lại cái "đại bản doanh" của mình,
tớ mới thấy ngao ngán làm sao. Tủ này, giường này, bàn học này, mỗi thứ một
màu, quê quê, cục cục. Cái gì trông cũng có vẻ chắc chắn, còn lâu mới hỏng, mỗi
tội xấu. Cái phòng của tớ rõ ràng là mang phong cách thập niên bảy mươi của bố
mẹ. Tớ mà khuân về cái gì cá tính một tí là y như rằng ngay lập tức sẽ bị vất
lên gác xép cho nó gọn phòng.
Xoạch!!!
Làm gì mà ru rú trong phòng suốt cả sáng thế? Khẩn trương đi đánh răng rửa
mặt mà còn ăn cơm chứ! Được ngày nghỉ chả giúp gì cho ba mẹ, chỉ có ngủ.
Giật hết cả mình! Đang suy nghĩ vẩn vơ thì bị đột kích bất ngờ. May mà tớ
vẫn ngồi trên bàn học chứ không thì lại phải nghe thêm vài bài ca nữa mới được
ăn cơm. Mẹ tớ lúc nào cũng khó chịu như thế đấy. Đi vào phòng người khác không
bao giờ gõ cửa cả. Với tớ, cái vô dụng nhất trong nhà ấy chính là cánh cửa. Thà
ngay từ đầu ba mẹ đừng làm cánh cửa cho phòng tớ nữa cho xong, có cũng như
không. Mà có khi cũng chả cần phòng riêng nữa, ba mẹ con cái
cứ ra tất chỗ uống nước ngồi học bài, xem ti vi, thêu thùa may vá. Như vậy
ba mẹ sẽ chẳng bao giờ phải rình mò, theo dõi xem tớ đang làm gì trong phòng
nữa."Sáng con làm gì trong phòng thế? Mẹ nghe thấy tiếng lạch cạch dậy từ sớm
rồi cơ mà."
Đấy, thấy chưa, biết ngay kiểu gì mẹ cũng hỏi câu đấy mà. Tớ ở trong phòng
có vài tiếng đồng hồ thôi chứ có phải mất tích đâu mà mẹ phải tha thiết biết tớ
làm cái gì như thế. Tớ trả lời cho có: "Con học bài."
Mẹ tớ "Ố, á" như kiểu chưa bao giờ thấy tớ học bài không bằng: "Học bài á?
Con mà cũng học bài vào cái giờ ấy hả? Mẹ chưa phải giục thì thôi."
Mẹ không tin thì hỏi tớ làm cái gì không biết. Bực mình tập một.
Ngày nghỉ sướng thật! Ăn xong lại mò vào trong phòng nằm, chả phải học hành
gì. Thế nên tớ còn biết làm gì khác ngoài việc ngắm ảnh và xem MV anh T.O.P của
tớ chứ. Hi hi. Dưng mà với ba mẹ thì tớ lúc nào cũng phải cảnh giác cao độ. Muốn
xem xét cái gì thì tớ cũng phải
tạo hiện trường giả cái đã. Sách Văn để sẵn trên bàn nè, mở sẵn một tab:
hoc mai nè. Ba mẹ mà có đổ bộ bất ngờ thì tớ lại ngoan ngoãn học bài được ngay
tức khắc. Hi hi, quả là một kế hoạch mới hoàn hảo làm sao.
Xoạch!
"Làm gì thế ? Mò mẫm cái gì trong ấy thế?"
Mẹ hỏi lạ thật đấy, tớ ở trong phòng riêng chứ có phải ở trong hang quỷ đâu
mà mẹ tra xét kiểu nguy hiểm vậy.
"Con học bài chứ làm gì ạ."
"Bỗng dưng lại chăm học thế chứ. Nếu được thế thì tốt."Như người khác chắc
sẽ tin lời con mình nói ngay. Mẹ tớ thì còn phải đi tuần quanh cái bàn học của
tớ mấy lần để kiểm chứng mới ghê chứ. Cũng may mà cái hiện trường giả của tớ
không tì vết. Bây giờ mới thấy có khi ngày nghỉ mới là cái ngày tù tội nhất í.
Vì tớ mà nghỉ thì ba mẹ cũng ở nhà, không phải đi làm. Thế là ba mẹ tha hồ mà
super soi, dò hỏi, điều tra xem tớ làm gì ở trong phòng. Thế mà ba mẹ cũng bày
đặt làm phòng riêng cho tớ làm cái gì không biết. Cũng kiểu có cửa cho nó có vẻ
phòng riêng, chứ thực ra chả riêng chút nào.
Ngồi có tí tẹo, xem được cỡ chục cái MV và một bộ phim mà đã chiều rồi nè.
Tớ quyết định sẽ tự động đi tắm chứ không đợi đến lúc mẹ lấy cớ xông vào phòng
ước ao sẽ bắt được quả tang tớ đang làm điều gì mờ ám, mặc dù chả có cái gì. Rời
khỏi địa bàn tác chiến mà tớ bỗng thấy bồn chồn lạ lùng. Thôi tắm cho nhanh
không thì có địch đột kích mất.
Xoạch!
"Ơ, ba mẹ đang làm gì trong phòng con thế này?"
"Dọn dẹp chứ làm gì? Con gái con đứa bừa bộn. Cả ngày ở trong phòng mà để
cái phòng bẩn thế này."
Tớ ghét nhất cái kiểu đột nhập vào phòng riêng của người khác rồi phê phán
này nọ. Tớ đang "bận học" thì dọn làm sao được? Tí nữa xong xuôi rồi đâu sẽ vào
đấy.
Bỗng dưng mặt mẹ tớ nghiêm lại:"Thế mấy tờ giấy nháp vất trong thùng rác là
thế nào? Toàn nói chuyện con trai, con gái thích nhau. Con đã đến tuổi yêu đương
chưa? Quan tâm đến chuyện đó làm gì?" Thôi chết! Tớ biết ngay mà. Đen thế không
biết. Nhưng mà sao mẹ lại đọc trộm thư của tớ?
Nếu nó có ở thùng rác thì cũng không bao giờ được đọc thư của người khác
chứ.
"Sao mẹ đọc mấy cái đấy của con?"
Mẹ tớ nói giọng nghe rất chi là khó chịu:
"Đấy, bố nó xem, tí tuổi đầu đã yêu đương. Ở trong phòng cả ngày tưởng làm
gì hóa ra là viết vẽ mấy cái thứ này đây."
Đấy là bức thư tớ viết cho con bạn tớ để tư vấn chuyện tình yêu, tình báo.
Giờ mẹ đang cầm nó trên tay rồi mỉa mai nghe mới đáng ghét làm sao. Tức chết
mất!
"Ba mẹ vô lý vừa chứ! Con mà xông vào phòng riêng, đọc trộm thư của ba mẹ
thì ba mẹ có chịu được không?"
Ba lúc này mới bắt đầu cất lời, nhẹ nhàng thôi mà cũng nguy hiểm không
kém:
"Ba mẹ không tin tưởng được con nữa. Cả ngày cứ ở một mình trong phòng
riêng rồi không học hành gì cả. Từ mai mang sách vở ra ngoài phòng khách học
bài, không phải riêng tư gì hết."
Bó tay! Bó tay luôn rồi đấy! Phòng riêng làm cái qué gì chứ! Phòng đã xấu
thì chớ, bây giờ lại còn cấm đoán không được về phòng. Đã thế tớ ứ cần.
Vâng! Từ bây giờ con không cần riêng tư gì nữa. Ba mẹ cứ đem con ra phòng
khách mà soi!
Chuyên gia gỡ bom ra tay1. Tìm xem ngòi nổ ở đâu
Suốt ngày học, không gian riêng để làm gì?
Thắc mắc này được nhiều phụ huynh cho là rất – chính – đáng khi mà việc học
đã choán gần như toàn bộ quỹ thời gian của teen. Mà việc học là việc
tốt, cần "công khai". Vì thế, khi teen đề xuất về một "sự riêng tư"nho nhỏ
cho riêng mình, bố mẹ sẽ nhanh chóng lắc đầu. Thêm vào đó, bố mẹ còn cho rằng,
có một chốn riêng tư sẽ khiến teen dễ tụ tập bạn bè, chơi bời đàn đúm mà bê trễ
học hành. Hơn nữa, bây giờ xã hội đầy những cạm bẫy. ai mà biết được teen có làm
gì "bậy bạ" trong không gian riêng của mình? Đấy, thế nên lúc nào bố mẹ cũng có
mặt mà kè kè theo dõi hoặc xét nét, cấm đoán.
Là bố mẹ, tôi có quyền Với tư cách của các bậc phụ huynh, bố mẹ tự cho mình
những đặc quyền hay lắm nhé.
Quyền xâm nhập phòng riêng của teen không giới hạn thời gian này, quyền
kiểm tra những vật dụng của teen (sách vở, sổ tay, máy tính) bất kể teen có chấp
thuận hay không này, quyền làm "thần đèn" xê dịch đồ dùng của teen từ vị trí này
sang vị trí khác dù teen có phản đối rầm rầm này. Bố mẹ lý luận là: "Bố mẹ đã
tốn bao nhiêu công sức để nuôi con lớn đến chừng này. Chẳng lẽ, vào phòng riêng
của con cũng bị coi làm xâm nhập bất hợp pháp?"
Thực ra, không teen nào quy kết như vậy nhưng chính sự tùy tiện của bố mẹ
đã đẩy teen đến với cảm giác bức xúc không cần thiết. Cô bạn thân của tớ từng
kêu gào: "Cứ mỗi lần đi chơi xa về là mình không nhận ra cái phòng của mình nữa.
Mọi thứ được sắp xếp lại gọngàng, đâu vào đấy. Những hạt bụi cũng được lau đi,
sạch như li như lau. Nhưng đến lúc cần tìm một món đồ thì lục khắp phòng mà
không thấy".
Con có bị làm sao không đấy? Bản tính lo xa và thương yêu con vô giới hạn
khiến bố mẹ chúng ta nhìn đâu cũng ra bệnh. Thực ra, nỗi lo này cũng có lý khi
thông tin về các trẻ em bị tự kỷ ngày một phổ biến trên các phương tiện truyền
thông. Hình ảnh những đứa trẻ tự giới hạn mình trong một không gian nhỏ hẹp, từ
chối giao tiếp với người xung quanh dễ dàng tạo ra sự liên tưởng với sự cô độc,
khép kín của teen. Từ lo lắng, nghi ngại có thật đó, bố mẹ đã đặt dấu hỏi to
đùng cho những khoảnh khắc teen giấu mình trong phòng cắm cúi làm việc gì đó. Từ
lo lắng ấy, bố mẹ
quyết định hạn chế tối đa những hoàn cảnh đưa đẩy teen từ "bệnh giả" thành
"bệnh thật". Thế là, tèn tén ten, một không gian riêng thực sự vẫn là "giấc mơ
chỉ là giấc mơ". Lại cắt xén thời gian cho gia đình Từng có một clip vui chiếu
cảnh bữa cơm của gia đình nọ. Bà mẹ khản cổ vẫn không gọi được cậu quý tử xuống
ăn cơm; cực chẳng đã, bà đành phải đăng nhập vào Facebook để nhắn tin. Lúc đó,
cậu mới lò dò bước xuống. Xã hội càng hiện đại, khoảng cách giữa bố mẹ
và con càng lớn. Thời gian teen hiện diện ở nhà không nhiều. Vậy mà, teen
còn chìm đắm trong thế giới của mình để thoải mái nghe nhạc, chơi game, lướt
web... thì thử hỏi còn bao nhiêu thời gian dành cho người thân nữa. Bố mẹ muốn
"bứt" teen ra khỏi tổ kén cũng là muốn đưa những đứa con trở thành một phần gắn
bó của gia đình. Động cơ tích cực là thế đấy song cách thực hiện có khi lại "phũ
phàng" và cực đoan lắm cơ. Như chính mẹ tớ đây
này. Có lần thấy tớ ngồi mọc rễ trong phòng trước giờ cơm, mẹ đã lôi xềnh
xệch tớ xuốngbàn ăn (không nói ngoa đâu nhé). Can thiệp thô bạo vậy nên tớ và
nhiều teen cùng chung cảnh ngộ chẳng bao giờ muốn rời khỏi cái chốn riêng tư và
ấm áp ấy là phải.
2. Khi teen trúng bom
Không gian riêng của teen giống một khoảng trời để teen thỏa sức vẫy vùng.
Không được sở hữu khoảng trời riêng ấy, các bạn trẻ chẳng khác gì chú chim bị
cắt đi đôi cánh và giam hãm trong một chiếc lồng nhỏ. Khi đó, sẽ có cả phản ứng
tiêu cực và tích cực. Cùng "zoom" vào
những phản ứng ấy xem nhé!
Bạn bè con, đứa nào cũng có phòng riêng
Những ai chưa được sở hữu một không gian riêng hoặc có nhưng là cái không
gian bị chung đụng bởi một cậu em trai nghịch như quỷ sứ, nhỏ em gái mồm mép tép
nhảy ắt sẽ nghĩ chiêu này sẽ có ngày phát huy tác dụng. "Mưa dầm thấm lâu", nghe
hoài, nghe mãi, bố mẹ sẽ thấy cám cảnh cho sự thiệt thòi của con mà suy xét và
nghĩ lại chăng?
Thôi con giấu cho riêng con biết
Có phòng riêng nhưng lúc nào người lớn cũng có thể xâm nhập thì với teen,
không gian riêng đó có cũng như không. Hơn nữa, nếu trót chủ quan đặt trọn niềm
tin vào không gian riêng của mình, biết đâu một ngày nào đó, teen sẽ lơ là, mất
cảnh giác với những vật dụng thuộc phạm vi "bí mật cá nhân". Phát hiện ra nhật
ký của mình thường xuyên bị mẹ đọc trộm, tớ đã đi đến một quyết định khá đau
lòng là "mã hóa" toàn bộ cuốn nhật ký của mình.
Tức là, bên cạnh việc chế thêm một ổ khóa nhỏ ngoài bìa, tớ còn ghi nhật ký
bằng thứ ký tự do tớ tự nghĩ ra. Nhìn qua, cuốn nhật ký của tớ như một đám giá
đỗ. Đảm bảo, lần sau, mẹ có cuốn sổ trong tay cũng chỉ như nhìn vào... bức vách.
Không chỉ có tớ mới phải khổ sở với
công cuộc che giấu đời tư đến vậy đâu. Đám bạn ở lớp tớ còn bỏ thói quen
viết nhật ký từ lâu. Bọn nó chuyển hết tâm sự qua những note, status của
Facebook và blog trên các trang mạng xã hội với niềm tin rằng "còn khuya" bố mẹ
mới lần ra những chốn riêng tư ấy. Bố mẹ
có biết, những đứa con "mật mã" đã ra đời như thế?
Những khoảng trời riêng không ở nhà
Không tìm được cho mình một chỗ nương náu thực sự bên những người thân
thiết, nhiều teen đã tìm cho mình một góc bình yên khác ngoài xã hội. Một chiếc
bàn ở quán cà phê, mộtchỗ ngồi trong thư viện, một góc nhỏ của công viên gần
nhà, một trung tâm thể thao... Là những nơi teen cảm thấy thoải mái để sống với
sở thích của mình. Hạn chế của những địa điểm này là teen sẽ phải chịu sự bị
động nhất định về thời gian và có nguy cơ "viêm màng túi" nặng.
Quyết chí ra riêng
Một bộ phận teen lại dũng cảm chọn việc "ly khai" với bố mẹ để tìm cho mình
sự tự do tuyệt đối. Ra riêng, có nghĩa là teen sẽ tự trang trải các chi phí
trong cuộc sống của mình, phải quán xuyến mọi việc từ bé như cái tăm đến to như
trả tiền nhà tiền điện... Chẳng ai thích phải xách balo ra khỏi nhà để dấn thân
vào cuộc sống từ quá sớm, song với những teen độc lập và bản lĩnh thì đây cũng
là một chiêu không tồi. Chỉ có điều, cuộc sống vốn phức tạp và khó khăn hơn teen
nghĩ. Tách khỏi sự quản lý, giám sát của gia đình, bạn sẽ được ăn những món mình
thích, làm những thứ mình ham, những người trong nhà có một phen ngưỡng
mộ và chẳng gọi bạn là trẻ con nữa... Đó là mặt tích cực. Còn mặt tiêu cực
là teen phải đối diện với áp lực về tài chính, cảm giác bơ vơ khi tự xoay xở một
mình. Muốn bay xa trong khi chưa đủ lông đủ cánh chưa bao giờ là một điều dễ
dàng, teen nhỉ?
3. Cùng gỡ bom
Từ từ rồi khoai mới nhừ
Đừng có ầm ầm gào thét, đá thúng đụng nia và đóng rầm cánh cửa trước mặt bố
mẹ sau khi để lại những câu chẳng dễ nghe như: "Bố không tôn trọng con gì cả",
"Bố mẹ có bao giờ để con tự do đâu" hay "Con làm gì có quyền trong cái nhà
này".
Để được bố mẹ lắng nghe và tôn trọng, trước hết, bạn hãy dành điều đó cho
bố mẹ đã. Hãy bình tĩnh nói chuyện với bố mẹ rằng bạn đang lớn, bạn cần một
không gian riêng tư để học tập và sinh hoạt. Cũng chớ có dại dột minh họa mong
ước đó bằng việc trưng ra những hình ảnh bạn A, bạn B có căn phòng riêng rộng
rãi, đẹp đẽ thế nào. Bố mẹ sẽ nghĩ ngay rằng bạn đang đua đòi theo bạn bè đấy.
Lúc đó, nguyện vọng của bạn đừng mong được đáp ứng.
Có thời gian biểu rõ ràng
Đây là một cách hữu hiệu cho bố mẹ thấy bạn không làm việc vô bổ trong
không gian riêng của mình. Hãy kẻ bảng, lập ô và list ra những công việc cụ thể
bạn làm hàng ngày với mốc thời gian rõ ràng. Bố mẹ sẽ nhìn nhận bạn biết cách
sắp xếp quản lý thời gian. Do đó, chẳng còn nguy cơ xao lãng học hành hay để
thời gian trôi qua vèo vèo trong sự thờ ơ nữa. Dù bạn ở trường, ở nhà, có trong
sự giám sát của người thân hay không thì các hoạt động của bạn vẫn đảm bảo được
tính hiệu quả. Chú ý nè, khi xây dựng thời gian biểu, bạn cần phải cân nhắc giữa
tính hợp lý với tính khả thi của các công việc nhé. Đừng vì tham lam, nhồi nhét
cho kín thời gian biểu chỉ để che mắt bố mẹ. Bạn có muốn bố mẹ đặt dấu hỏi cho
cái thời gian biểu trên cả hoàn hảo của mình không?
Khi tự do song hành cùng tự lập
Nếu ngày ngày, tháng tháng bố mẹ đều phải rình rập, theo dõi việc học, việc
chơi của teen thì chính bản thân bố mẹ cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, khổ sở chứ
chẳng sung sướng gì. Thử chia sẻ cảm giác này với bố mẹ để tìm ra một giải pháp
tốt cho tất cả xem nào. Sẽ thế nào, nếu như bạn hạn chế những việc làm gây thắc
mắc với bố mẹ như "nấu cháo điện thoại" trong phòng riêng, cười đùa khúc khích
trước desktop hay giấu giấu diếm diếm sổ sách?
Biết đâu, bố mẹ chúng mình cũng muốn đặt lòng tin vào các con, cho con một
không gian riêng để biết sống tự lập và có trách nhiệm với bản thân hơn mà chưa
có cơ hội? Một cách không bao giờ thừa là hãy cho bố mẹ thấy mình xứng đáng với
niềm tin đó như thế nào, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như giữ gìn "khoảng trời
riêng" gọn gàng, ngăn nắp.
Nhớ phân chia hợp lý
Ngay cả khi bạn được bố mẹ tin tưởng, cho phép bạn tự do trong khuôn khổ
của riêng mình, bạn cũng nên dành thời gian và sự quan tâm cần thiết cho những
người thân yêu. Dù có thích sự riêng tư đến chừng nào, bạn cũng đừng "cửa đóng
then cài", ở trong phòng triền miên với những bận bịu của riêng mình. Nhớ nhé,
vẫn luôn có một khoảng trời rộng lớn hơn, với những người thân yêu đang chờ đón
bạn đấy.

Post A Comment:
0 comments so far,add yours
support@ini.vn